Tuesday, February 27, 2018

Tiêm kích Su-57 Nga sẽ xuất kích ồ ạt ở Syria: Mỹ-NATO phấn khích chờ xem kịch hay?

Tiêm kích Su-57 Nga sẽ xuất kích ồ ạt ở Syria: Mỹ-NATO phấn khích chờ xem kịch hay?
Tiêm kích Su-57 Nga sẽ xuất kích ồ ạt ở Syria: Mỹ-NATO phấn khích chờ xem kịch hay?
4 chiếc tiêm kích Su-57 Nga đang nằm phơi mình giữa sân bay Khmeimim ở Syria, gộp cùng hàng loạt tiêm kích Su-35, Su-30SM tạo thành nhóm tác chiến cực mạnh sẵn sàng xuất kích.

Nga điều tiêm kích Su-57 sang Syria: Bất ngờ lớn

Lần lượt từng cặp tiêm kích tàng Su-57 - chiến đấu cơ tàng hình thế hệ 5 mới nhất của Nga đáp xuống căn cứ sân bay quân sự Khmeimim trong sự ngỡ ngàng của Mỹ-NATO và nhiều nhà quan sát quốc tế.

Bí mật, bất ngờ là cách mà Không quân Nga đã thực hiện khiến truyền thông Israel dẫn các nguồn tin quân sự "ngao ngán" cho biết, mặc dù Mỹ khẳng định Su-57 không thể gây ra mối đe dọa nào cho lực lượng của họ nhưng vẫn chưa tìm ra tại sao mẫu máy bay này lại có thể vượt qua được mạng lưới radar tối tân để bất ngờ xuất hiện ở Syria.

4 chiếc tiêm kích Su-57 cùng xuất hiện ở Syria cùng các tiêm kích đa năng Su-35 đi kèm vừa làm nhiệm vụ hộ tống chuyển sân, vừa làm nhiệm vụ dẫn đường đã bổ sung binh lực cho nhóm tác chiến viễn chinh Không quân Nga đang triển khai ở chiến trường khốc liệt này.

Vệ tinh trinh sát của Mỹ-NATO và Israel ngay lập được điều đến "soi" căn cứ Khmeimim - đầu não của Không quân Nga ở Syria, chẳng có gì ngăn trở họ trong việc thu thập được những bức ảnh "nét như SONY" của những chiếc tiêm kích Su-57 Nga đang nằm phơi mình trong sân đỗ, xác nhận cả 4 chiến đấu cơ thế hệ 5 đã tề tựu đông đủ.

Bộ Quốc phòng Nga không phủ nhận việc Su-57 đã có mặt ở Syria, còn báo Kommersant (Nga) thì tiết lộ lý do những chiếc tiêm kích tàng hình này được điều sang đây không phải để làm nhiệm vụ chiến đấu mà chỉ đơn giả là để thử nghiệm hệ thống radar cũng như khả năng tác chiến điện tử.

Thậm chí, tờ báo Nga này còn cho biết quyết định cử Su-57 sang Syria đã được đưa ra từ năm 2017, tuy nhiên mãi tới nay mới thực hiện.

Tiêm kích Su-57 Nga sẽ xuất kích ồ ạt ở Syria: Mỹ-NATO phấn khích chờ xem kịch hay? - Ảnh 1.

Bức ảnh "nét như SONY" của những chiếc tiêm kích Su-57 Nga ở Syria.

Nga sẽ không để tiêm kích Su-57 bị "mốc" ở Syria: Mỹ-NATO phấn khích

Mặc dù tiêm kích Su-57 có thể không tham chiến thực sự ở Syria (theo như tiết lộ của Kommersant), nhưng ai biết được "ma ăn cỗ" lúc nào? Rất có thể Su-57 sẽ tham chiến song song với việc thử nghiệm tính năng. Một công đôi ba việc, bởi lẽ:

Thứ nhất, số lượng máy bay chiến đấu Nga ở Syria có hạn trong khi yêu cầu chi viện hỏa lực của Quân đội Syria rất lớn lại trải rộng trên nhiều địa bàn.

Không quân Syria với năng lực có hạn và đang đặc biệt tập trung yểm trợ tại chiến trường khốc liệt Đông Ghouta nên nhiều khu vực khác bị bỏ ngỏ, cần phải có lực lượng khác ghìm đầu, không cho phiến quân và khủng bố có cơ hội trỗi dậy.

Do vậy, khi cần thiết, có thể Su-57 sẽ tham gia các vụ oanh kích (có thể là vào ban đêm) để tránh bị nhìn thấy bằng mặt thường và hạn chế sự theo dõi các phương tiện trinh sát quang truyền hình của đối phương.

Tiêm kích Su-57 Nga sẽ xuất kích ồ ạt ở Syria: Mỹ-NATO phấn khích chờ xem kịch hay? - Ảnh 2.

Tiêm kích tàng hình Su-57 của Nga.

Thứ hai, dẫu rằng Su-57 Nga sang Syria là để răn đe, khiến cho các "thế lực thù địch" phải hạ nhiệt, cân nhắc rất kỹ trước khi đưa ra các quyết định phiêu lưu quân sự, nhưng chả lẽ cứ nằm sân mãi để máy bay bị.... "mốc"? Sớm muộn gì những chiến đấu cơ thế hệ 5 Nga cũng sẽ phải cất cánh làm nhiệm vụ, hoặc thử nghiệm hoặc thực chiến.

Qua thực chiến thì những điểm yếu hay hạn chế của Su-57 mới được bộc lộ rõ ràng, qua đó các nhà chế tạo sẽ có những điều chỉnh thiết kế để tối ưu hóa tính năng kỹ thuật, đồng thời Không quân Nga huấn luyện nâng cao cho các phi công và rút tỉa được kinh nghiệm để xây dựng cách đánh cho dòng máy bay này trong tương lai.

Và như vậy, chắc chắn khi Su-57 xuất kích sẽ được Mỹ-NATO và Israel chào đón trong sự phấn khích vì đây là cơ hội hiếm có để họ tha hồ theo dõi, soi xét xem "hình thù con quái vậy" thế hệ 5 của Nga như thế nào, không còn phải như ông "thầy bói xem voi" nữa.

Nga dường như chấp nhận để đối phương đánh giá chiến đấu cơ tối tân của mình, đổi lại họ thu được những thứ còn quý báu hơn thế nhiều.

Chắc chắn trong ít ngày tới chúng ta sẽ được thấy tiêm kích Su-57 gầm rú trên bầu trời Syria. Hy vọng các "thợ săn" ảnh, cả quân sự - tình báo của Mỹ-NATO cài cắm đang ăn chực nằm chờ quanh căn cứ Khmeimim lẫn người dân thường Syria được thỏa mãn khi tận mắt chứng kiến chiến đấu cơ tàng hình của Nga xuất kích.

Với công nghệ điện thoại thông minh có khả năng chụp ảnh, quay phim rất sắc nét, chẳng mấy nữa mà sẽ có nhiều hình ảnh, clip về Su-57 Nga ở Syria tràn lan trên mạng xã hội.

Thông báo của Pravda về việc Không quân Nga triển khai tiêm kích tàng hình Su-57 tới Syria

Tổng thống Trump bạo chi: Sau máy bay chiến đấu F-35, Mỹ sắp có thêm "quái vật"

Tổng thống Trump bạo chi: Sau máy bay chiến đấu F-35, Mỹ sắp có thêm
Tổng thống Trump bạo chi: Sau máy bay chiến đấu F-35, Mỹ sắp có thêm "quái vật"
Mỹ chi cho việc chế tạo máy bay chiến đấu thế hệ thứ 6 với ngân khoản lên tới 10 tỷ USD trong vòng 5 năm tới, nhiều hơn 2,7 tỷ so với dự toán ban đầu.

Nguyên nhân tăng cường tài chính được các chuyên gia cho là để đẩy mạnh cuộc chạy đua vũ trang giữa Mỹ và Trung Quốc.

Máy bay chiến đấu thế hệ thứ 6 hiện nay là niềm mơ ước khao khát nhất của các siêu cường trên thế giới và hiện tại mới chỉ có các bản phác thảo chứ chưa có bản mẫu (concept) chính thức của dự án tương lai này.

Có một điều chắc chắn rằng quốc gia đầu tiên chế tạo được và sở hữu tiêm kích thế hệ thứ 6 sẽ có ưu thế địa chính trị không thể bì được và còn sẽ định hình tiêu chuẩn công nghệ và đặc tính kỹ chiến thuật của loại máy bay thế hệ mới này, các nước theo sau ít nhiều sẽ chịu ảnh hưởng.

Chính vì vậy, giai đoạn mới của cuộc chạy đua vũ trang giữa Mỹ và Trung Quốc đã bước vào giai đoạn nóng hơn bao giờ hết.

Hiện tại, người Mỹ vẫn là những người dẫn đầu nhờ tiềm lực công nghệ, tài chính và đội ngũ chất xám vượt trội, nhưng các kỹ sư của đất nước Vạn lý Trường thành đang phả hơi nóng vào gáy những người đồng nghiệp, cách nửa bán cầu về phía Tây.

Điều này rất dễ nhận biết qua một loạt dự án khác nhau của Trung Quốc như máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5 và máy bay chiến đấu không người lái. Trên cả hai hướng này Trung Quốc đều tỏ ra rất tích cực trong những năm gần đây, điển hình là việc trang bị chiến đấu cho quân đội siêu tiêm kích J-20.

Có thể vì những lý do đó mà Mỹ quyết tâm đầu tư và tăng cường tài chính một cách mạnh mẽ cho việc chế tạo máy bay chiến đấu thế hệ thứ 6.

Theo những thông tin rò rỉ, chính quyền Washington, đứng đầu là Tổng thống Trump đã quyết chi cho việc chế tạo máy bay chiến đấu mới trong vòng 5 năm 10 tỷ USD, hơn 2,7 tỷ so với dự toán ban đầu. Nhưng chắc chắn đó không phải là con số cuối cùng và còn sẽ tăng theo tiến trình của dự án.

Chúng ta còn nhớ những con số tổng mà Hoa Kỳ đã phải chi tiêu cho việc chế tạo các dòng tiêm kích thế hệ thứ 5. Giá của chương trình chế tạo F-22, theo những thông tin có được, vượt hơn 66 tỷ USD, trong khi đó việc chế tạo F-35 tiêu tốn 55 tỷ USD (chứ không phải 400 tỷ như những gì dư luận đồn đoán).

Trong bất cứ trường hợp nào thì giá trị của chương trình thiết kế, chế tạo tiêm kích thế hệ thứ 6 cũng sẽ phải điều chỉnh. Siêu tiêm kích mới cần phải sở hữu những khả năng mới, bao gồm: ứng dụng chủ động Laser đa công suất, bay tự hành mở rộng, bay siêu thanh, khả năng tàng hình tăng cường.

Tổng thống Trump bạo chi: Sau máy bay chiến đấu F-35, Mỹ sắp có thêm quái vật - Ảnh 1.

Concept chiến đấu cơ thế hệ thứ 6 của Boeing.

Hiện tại, một phần nào đó phác thảo của dự án dòng máy bay chiến đấu tương lai đã được hé lộ. Chắc chắn đó sẽ là báy bay có kiểu dáng và sơ đồ khí động "không đuôi" và "cánh thân". Nó sẽ được chế tạo ở hai kiểu: có người lái và không người lái.

Khi đó một máy bay có lái sẽ kiểm soát và điều khiển một số máy bay không người lái (tất cả các máy bay này sẽ được chế tạo trên cùng một cơ sở). Nếu nói về thời điểm bắt đầu đưa vào trang bị chiến đấu thì cũng không sớm hơn năm 2030. Các máy bay có thể tương đương sẽ xuất hiện ở Âu châu muộn hơn, trước đó có thể là Nga và Trung Quốc.

Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu

Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu
Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu
Chiến dịch Thép Damascus khoét thẳng vào điểm yếu chỉ tử: Phiến quân đầu hàng hay là chết?
Chiến dịch Thép Damascus khoét thẳng vào điểm yếu chỉ tử: Phiến quân đầu hàng hay là chết?
Quân đội Syria tiến đánh ác liệt sào huyệt thánh chiến Đông Ghouta
Quân đội Syria tiến đánh ác liệt sào huyệt thánh chiến Đông Ghouta
Nga tuyên bố thắng trận ở Syria, Mỹ ra tay ngay lập tức
Nga tuyên bố thắng trận ở Syria, Mỹ ra tay ngay lập tức
Ước tính cho tới ngày 24/2 đã có 250 chiến binh của cả hai phe tử trận, con số này rất khủng khiếp đối với lực lượng đối lập ở Idlib, Syria.

Khủng bố đánh lẫn nhau

Ngày 18/2 ba liên minh của lực lượng đối lập hoạt động tại Bắc Syria (bao gồm 4 tỉnh Latakia, Idlib, Hama và Aleppo) là Ahrar al-Sham Suqur ash Sham và Nour al-Din al-Zinki tuyên bố sát nhập trở thành Liên minh mới lấy tên Jabhat Tahrir Syria (viết tắt là JTS) - Mặt trận giải phóng Syria.

Như vậy là đối với Liên minh HTS (Hội đồng giải phóng vùng Levant) có liên hệ với al-Qaeda, JTS trở thành một lực lượng đối kháng đáng kể.

Các vùng khác (Đông Ghouta, Bắc Homs, Daraa) có sự hoạt động của lực lượng đối lập Ahrar al-Sham không có thay đổi về tổ chức và các nơi này mâu thuẫn giữa HTS và Ahrar al-Sham gần như không có.

Ngày 21/2: Chỉ sau 3 ngày kể từ khi thành lập liên minh tại Idlib, hai liên minh HTS và JTS bắt đầu nổ ra giao tranh tại thị trấn Darat Izza.

Khu vực thị trấn này trước đây đã có giao tranh giữa Nour al-Din al-Zenki và HTS từ năm 2017, tuy nhiên sau đó một thoả thuận ngừng bắn đã được hai bên ký kết.

Vào những giờ đầu của cuộc chiến, JTS tung gần như toàn bộ lực lượng trong khi HTS chỉ có thể huy động khoảng 150 lính trú đóng tại địa phương.

Cuộc chiến  một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu - Ảnh 1.

Thị trấn Darat Izza tại phía Bắc Idlib

Cũng phải nói thêm rằng ban lãnh đạo của liên minh JTS gồm phần lớn là những chỉ huy đối lập có kinh nghiệm, một số đã từng ở trong liên minh HTS trước khi Ahrar al-Sham và Nour al-Din al-Zenki ly khai khỏi liên minh này.

Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu - Ảnh 2.

Ban lãnh đạo JTS

Tiếng súng nổ ra tại Darat Izza là tiếng pháo hiệu mở màn cho cuộc chiến không khoan nhượng giữa HTS và JTS.

Ngược lại lịch sử cuối năm 2016 khi lực lượng đối lập thất thủ thành phố Aleppo, gần như lực lượng của Ahrar al-Sham và Nour al-Din al-Zenki tan rã, hai nhóm này cùng với Jahbat al-Nursa (al-Qaeda Syria ) thành lập HTS hòng cố duy trì khả năng phòng thủ trước tương lai những phần còn lại mà đối lập nắm giữ sẽ bị tràn ngập bởi các lực lượng chính phủ.

Tuy nhiên năm 2017 kết thúc với gần như không có tấn công lớn của lực lượng chính phủ khiến cho cả năm đó trở thành một cuộc chơi cờ giữa HTS và các phe phái còn lại.

Trong nội bộ thì Ahrar al-Sham, Nour al-Din al-Zenki bị mất tiếng nói khi các thành phần khủng bố al-Qaeda ngày càng kiểm soát liên minh HTS.

Cái gì đến cũng phải đến, hai nhóm đối lập này tách rời khỏi HTS và các cuộc xung đột tranh giành địa bàn diễn ra thường xuyên hơn, HTS trong năm 2017 đã kiểm soát phần lớn đô thị tại vùng đối lập Idlib, đẩy Ahrar al-Sham, Nour al-Din al-Zenki lên các vùng cao nguyên tỉnh Latakia hay phía Tây Aleppo.

Với việc liên tục bị HTS lấn lướt thì hai liên minh kể trên đã quyết định sát nhập và tổ chức một cuộc chiến không khoan nhượng.

Ngày 22/2: Suqur ash-Sham (JTS) đã chiếm hoàn toàn các vị trí giữa Saraqib và Marat al-Numan: thị trấn Khan Subul, Maar Dibsah. HTS tháo chạy sau khi thua trận phía Khan Shaykhun và Jarjanaz.

Ahrar al-Sham(JTS) đã chiếm một loạt vị trí của HTS tại Bắc Hama và Idlib là Wadi al-Deef, Baarbo and Harsh al-Qasabyeh, Harsh al-Taweleh, Harsh Abden

Tồn tại hai hình thái giao tranh tại hai mặt trận chính. Tây Aleppo,trong các đô thị nhỏ lực lượng Nour al-Din al-Zenki (JTS) bị HTS đánh vỗ mặt, tháo chạy.

Nhưng tại Nam Idlib - Hama, sau khi mất Ariha, HTS tại đây cũng rút chạy hàng loạt, hàng trăm tên gia nhập JTS khiến các vị trí phòng thủ bị phá vỡ.

Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu - Ảnh 3.

Bản đồ các vị trí giao tranh lớn của 2 phe trong ngày 22/2

Ngày 23/2: Chiến sự lan rộng, JTS chiếm các vị trí Ma'arrat Dibsah, Khan al-Sibel & Babilla trên trục nối Saraqib và Ma'rat nu'man .

HTS cũng tháo chạy khỏi cao nguyên Qanâfed & Zawiyah (bao gồm các làng Rami, Sarja, Marayan & Ablin)

HTS phản kích chiếm các làng Kafr Shalaya & Urum Al-Ijaz vài giờ sau đó.

JTS sau khi chiếm được các vị trí quanh Ma'rat al nu'man & Kafrumah, gần như ngay lập tức tiến chiếm Al Hamidiyah và Has.

Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu - Ảnh 4.

Giao tranh lớn giành quyền kiểm soát tại thành phố Kafranbel.

Ngày 24/2: Với việc trong hai ngày 22-23/2 HTS liên tục gánh chịu thất bại tại Nam Idlib, nhóm khủng bố Đảng Hồi Giáo Đông Turkestan (TIP) tuyên bố không tham gia vào những cuộc xung đột, chỉ phòng thủ với việc bị tấn công.

Tuy nhiên, trong thông cáo này TIP nhấn mạnh liên kết của TIP với HTS:

"HTS có vai trò quan trọng của cách mạng, TIP cảnh báo TIP sẽ không ngồi yên nếu các cuộc tấn công của JTS vào HTS mở rộng.

Và chỉ sau một ngày, ngày 25/2 TIP bắt đầu nổ súng vào JTS để chia lửa cho HTS.

Cựu lãnh đạo HTS (nhưng vẫn là cố vấn cao cấp - giáo sĩ Salafist) Abu Jabir al-Sheikh đã chính thức thể hiện quan điểm chống lại lập trường chiến đấu đến cùng của HTS và kêu gọi một lệnh ngừng bắn ngay lập tức giữa HTS và JTS.

Giáo sĩ này cũng kêu gọi một sự thống nhất bằng một liên minh để không biến phần còn lại của Idlib như tình trạng cát cứ tại Đông Ghouta.

Nhưng có lẽ những mâu thuẫn đã trở nên không thể xoá nhoà và không bao giờ có thể thiết lập một liên minh đối lập lớn như Islam Front (2013) hay Jaysh al-Fateh (2015) một lần nào nữa.

Ước tính cho tới ngày 24/2 đã có 250 chiến binh của cả hai phe tử trận, con số này rất khủng khiếp đối với lực lượng đối lập vì ngay cả trong những chiến dịch lớn như giải phóng Aleppo có không quân Nga hỗ trợ thì số lượng chiến binh tử trận chỉ dưới 200.

Ngày 25/2: Toàn bộ binh lực HTS từ các địa phương được ưu tiên di chuyển về thành phố thủ phủ tỉnh Idlib và Hazano.

Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu - Ảnh 5.

Bản đồ các phe phái giao tranh tại Idlib ngày 25/2

Ngày 26/2: có lẽ là ngày quyết định thắng thua, HTS gần như sụp đổ tại Tây Aleppo mặc dù trong vài ngày trước đó lấn lướt JTS.

Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu - Ảnh 6.

HTS tháo chạy khỏi ngoại vi Hazano bỏ lại xe cơ giới tự chế

Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu - Ảnh 7.

JTS kiểm soát hoàn toàn nơi nổ ra chiến tranh là Darat Izza chấm dứt mưu đồ tiêu diệt Zenki ở đây.

Tàn sát đẫm máu

Có thể nhận định trong cuộc tranh đoạt này JTS (Ahrar al-Sham và Nour al-Din al-Zenki) đã khôn ngoan và gần như để mặc khi chỉ tổ chức phản kích một hướng riêng nhưng vội vã rút lui khi hứng thương vong lớn tại Nam Idlib.

Thương vong chủ yếu rơi vào các nhóm FSA địa phương) HTS tiêu hao tại Ithyria-Khannaser trước và trong chiến dịch Abu Duhour. Khiến hàng trăm lính HTS thiệt mạng trong giao tranh với các lực lượng chính phủ và IS.

Thống kê các trận đánh về phía đông của đường sắt nối Aleppo-Hama có 300 chiến binh HTS đã thiệt mạng và khoảng 800 bị thương đã làm tê liệt khả năng chiến đấu của HTS.

Trong khi đó, JTS tham gia với chỉ 340 lính nhưng lực lượng này có lẽ chỉ chụp ảnh gần đường ra mặt trận & lái xe quay trở lại.

Tính đến thời điểm hiện tại thêm 4 nhóm nhỏ ly khai khỏi HTS đầu quân cho JTS còn trước đó có 12 nhóm đã tách ra khỏi HTS và tham gia JTS.

Trung bình một nhóm khoảng từ 30-50 lính, như vậy có khoảng 1.000 binh lực từ HTS bỏ sang JTS.

Có lẽ đối với JTS cuộc chiến đã được định đoạt nên nhóm này đưa ra thông báo truy nã 4 chỉ huy cấp cao HTS gồm Abu Mariya al-Qahtani, Abu al-Fateh al-Farghaly, Abu Mohammed al-Jolani và Abu al-Yaqhzan al-Masri với các tội danh bị cáo buộc là khủng bố, hình sự, giết người hàng loạt.

Không quân Nga hủy diệt kho vũ khí của HTS

Chiến dịch Thép Damascus khoét thẳng vào điểm yếu chỉ tử: Phiến quân đầu hàng hay là chết?

Chiến dịch Thép Damascus khoét thẳng vào điểm yếu chỉ tử: Phiến quân đầu hàng hay là chết?
Chiến dịch Thép Damascus khoét thẳng vào điểm yếu chỉ tử: Phiến quân đầu hàng hay là chết?
Quân đội Syria tiến đánh ác liệt sào huyệt thánh chiến Đông Ghouta
Quân đội Syria tiến đánh ác liệt sào huyệt thánh chiến Đông Ghouta
Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu
Cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố tự tàn sát nhau đẫm máu
Nga tuyên bố thắng trận ở Syria, Mỹ ra tay ngay lập tức
Nga tuyên bố thắng trận ở Syria, Mỹ ra tay ngay lập tức
Chiến dịch Thép Damascus đã triển khai được 2 ngày, với chiến thắng nhỏ tại khu vực nông nghiệp phía Đông Nam túi Đông Ghouta.

Tuy nhiên giải pháp sử dụng binh lực cấp quân đoàn có phải là cái mà người Nga, Iran và Syria nghĩ tới trong kế hoạch giải phóng Đông Ghouta bằng Chiến dịch Thép Damascus hay không? Về Đông Ghouta ta phải có sự so sánh một chút với phía Đông thành phố Aleppo.

Những điểm giống nhau đa phần là không có lợi:

- Đều là khu vực đô thị bị bao vây cô lập.

- Lực lượng đối lập dùng dân làm lá chắn sống.

- Binh lực đối lập khoảng 10.000 tương đương cấp Sư đoàn.

Những điểm khác nhau đa phần là bất lợi:

- Lực lượng đối lập Aleppo tương đối thống nhất, Lực lượng đối lập Ghouta chia rẽ thành 3 phe là Jaysh al-Islam, Faylaq al-Rahman & Hayat Tahrir al-Sham (HTS) và Ahrar al-Sham.

- Aleppo có vị trí địa lý gần với khu vực rộng lớn do lực lượng đối lập kiểm soát là Idlib nên binh lực đa số là hạng nhẹ, cơ giới và vũ khí hạng nặng nằm ở Idlib. Trong khi đó Ghouta lại là một quá trình di chuyển dưới sức ép của quân đội chính phủ từ các vùng nông thôn xung quanh nên vũ khí hạng nặng rất nhiều.

- Aleppo là đô thị phát triển, Ghouta là đô thị vành đai nên hệ thống địa đạo dày đặc, hoả lực phi pháo sẽ không hiệu quả bằng Aleppo.

- Tại Aleppo có 1/3 là chiến binh ngoại quốc, tại Ghouta 90% là người Syria.

- Đối lập tại Aleppo đa số khả năng tác chiến phòng thủ kém, đối lập Ghouta ngoan cố và có kinh nghiệm phục vụ trong các cuộc chiến trước của Syria (cựu chiến binh chiến tranh Yom Kippur trên cao nguyên Golan).

Chiến dịch Thép Damascus khoét thẳng vào điểm yếu chỉ tử: Phiến quân đầu hàng hay là chết? - Ảnh 1.

Tăng, thiết giáp quân đội Syria trên chiến trường Đông Ghouta - ảnh minh họa Masdar News

Ngoài ra, lực lượng này lại còn được Hamas (trước 2012) huấn luyện tác chiến phi đối xứng du kích địa đạo mà nhóm Palestine này học được từ chiến tranh Hezbollah-Israel 2006, phong trào Intifada tại Bờ Tây và giải Gaza với các vụ tấn công vào các khu định cư Do Thái bằng tên lửa mà đến nay Israel cũng không thể kiềm chế được.

- Người dân Aleppo đa số là Hồi giáo thế tục trong khi người dân Ghouta đa phần tin theo Hồi giáo cực đoan và lời hiệu triệu của các giáo sĩ cực đoan.

Phân tích như trên chúng ta có thể thấy nếu Quân đội Syria tấn công Ghouta bằng cách bao vây, đánh cắt lát - phẫu thuật như Aleppo rồi tạo hành lang cho người dân di tản sẽ rất khó và có thể đi vào bế tắc với thương vong lớn cho binh lính.

Đặc biệt là do các cuộc phục kích đô thị và bom hầm ngầm vào các vị trí chiếm được như tại mặt trận Jobar-Ain Teima cuối năm 2017 đầu năm nay.

Nếu quá lạm dụng phi pháo kiểu huỷ diệt cũng không thể có tác dụng như Aleppo vì chỉ gây nên căm phẫn của người dân.

Chỉ có một điểm yếu duy nhất?

Như vậy lực lượng Syria với sự hỗ trợ của Nga - Iran chỉ có thể tận dụng một yếu điểm duy nhất là 3 phe trong Đông Ghouta không thống nhất để giải quyết một lần và mãi mãi cụm cứ điểm này.

Có thể thấy Nga đang cáo buộc Jaysh al-Islam, Ahrar al-Sham che chở cho al-Qaeda mà không đả động đến nhóm có bằng chứng rõ ràng là Faylaq al-Rahman.

Các mũi tấn công của Quân đội Syria gần đây đều nhắm vào hai nhóm kể trên.

Người Nga và Syria có thể đang đi đêm với các phe, dùng việc đàm phán độc lập để phá vỡ khối thống nhất của lực lượng đối lập.

Chiến dịch Thép Damascus khoét thẳng vào điểm yếu chỉ tử: Phiến quân đầu hàng hay là chết? - Ảnh 2.

Hướng tấn công của quân đội Syria trong Chiến dịch Thép Damascus ngày 26/2. Màu trắng sáng là không ảnh khu vực đô thị.

Có thể đòn quyết định không phải là đánh vào lực lượng nào mà là cùng với việc duy trì oanh kích liên tục, lực lượng chính phủ và Nga sẽ xây dựng một khu phi quân sự lánh nạn có hỗ trợ y tế, lương thực thực phẩm như Aleppo để người dân băng qua lãnh thổ 1 trong 3 phe tại Đông Ghouta để được hưởng chăm sóc y tế.

Như vậy cuộc chiến tại đây chỉ có thể kết thúc khi các phe buông súng đầu hàng, và phải tận dụng tốt biện pháp tâm lý kể trên đi cùng với việc đánh lấn các khu vực nông nghiệp.

Khi diện tích hẹp lại đến hết mức, lương thực thực phẩm không còn sản xuất được, hàng cứu trợ trở thành tối quan trọng khiến đối lập phải quay ra đánh lẫn nhau giành giật hoặc một trong 3 phe cộng tác với chính phủ mới là phương án giải quyết túi Đông Ghouta.

Không quân Nga - Syria ồ ạt tấn công các tụ điểm của khủng bố tại Đông Ghouta

Monday, February 26, 2018

Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết nhau?

Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết nhau?
Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết nhau?
Nga tuyên bố thắng trận ở Syria, Mỹ ra tay ngay lập tức
Nga tuyên bố thắng trận ở Syria, Mỹ ra tay ngay lập tức
QĐ Syria tấn công mạnh Đông Ghouta: Tên lửa hành trình Tomahawk Mỹ sẵn sàng tập kích ồ ạt?
QĐ Syria tấn công mạnh Đông Ghouta: Tên lửa hành trình Tomahawk Mỹ sẵn sàng tập kích ồ ạt?
Quân đội Syria: "Đạn lên nòng", sẵn sàng kết liễu khủng bố ở Đông Ghouta
Ước tính cho tới ngày 24/2 đã có 250 chiến binh của cả hai phe tử trận, con số này rất khủng khiếp đối với lực lượng đối lập ở Idlib, Syria.

Khủng bố đánh lẫn nhau

Như vậy là đối với Liên minh HTS (Hội đồng giải phóng vùng Levant) có liên hệ với al-Qaeda, JTS trở thành một lực lượng đối kháng đáng kể.

Các vùng khác (Đông Ghouta, Bắc Homs, Daraa) có sự hoạt động của lực lượng đối lập Ahrar al-Sham không có thay đổi về tổ chức và các nơi này mâu thuẫn giữa HTS và Ahrar al-Sham gần như không có.

Ngày 21/2: Chỉ sau 3 ngày kể từ khi thành lập liên minh tại Idlib, hai liên minh HTS và JTS bắt đầu nổ ra giao tranh tại thị trấn Darat Izza.

Khu vực thị trấn này trước đây đã có giao tranh giữa Nour al-Din al-Zenki và HTS từ năm 2017, tuy nhiên sau đó một thoả thuận ngừng bắn đã được hai bên ký kết.

Vào những giờ đầu của cuộc chiến, JTS tung gần như toàn bộ lực lượng trong khi HTS chỉ có thể huy động khoảng 150 lính trú đóng tại địa phương.

Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết nhau? - Ảnh 1.

Thị trấn Darat Izza tại phía Bắc Idlib

Cũng phải nói thêm rằng ban lãnh đạo của liên minh JTS gồm phần lớn là những chỉ huy đối lập có kinh nghiệm, một số đã từng ở trong liên minh HTS trước khi Ahrar al-Sham và Nour al-Din al-Zenki ly khai khỏi liên minh này.

Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết nhau? - Ảnh 2.

Ban lãnh đạo JTS

Tiếng súng nổ ra tại Darat Izza là tiếng pháo hiệu mở màn cho cuộc chiến không khoan nhượng giữa HTS và JTS.

Ngược lại lịch sử cuối năm 2016 khi lực lượng đối lập thất thủ thành phố Aleppo, gần như lực lượng của Ahrar al-Sham và Nour al-Din al-Zenki tan rã, hai nhóm này cùng với Jahbat al-Nursa (al-Qaeda Syria ) thành lập HTS hòng cố duy trì khả năng phòng thủ trước tương lai những phần còn lại mà đối lập nắm giữ sẽ bị tràn ngập bởi các lực lượng chính phủ.

Tuy nhiên năm 2017 kết thúc với gần như không có tấn công lớn của lực lượng chính phủ khiến cho cả năm đó trở thành một cuộc chơi cờ giữa HTS và các phe phái còn lại.

Trong nội bộ thì Ahrar al-Sham, Nour al-Din al-Zenki bị mất tiếng nói khi các thành phần khủng bố al-Qaeda ngày càng kiểm soát liên minh HTS.

Cái gì đến cũng phải đến, hai nhóm đối lập này tách rời khỏi HTS và các cuộc xung đột tranh giành địa bàn diễn ra thường xuyên hơn, HTS trong năm 2017 đã kiểm soát phần lớn đô thị tại vùng đối lập Idlib, đẩy Ahrar al-Sham, Nour al-Din al-Zenki lên các vùng cao nguyên tỉnh Latakia hay phía Tây Aleppo.

Với việc liên tục bị HTS lấn lướt thì hai liên minh kể trên đã quyết định sát nhập và tổ chức một cuộc chiến không khoan nhượng.

Ngày 22/2: Suqur ash-Sham (JTS) đã chiếm hoàn toàn các vị trí giữa Saraqib và Marat al-Numan: thị trấn Khan Subul, Maar Dibsah. HTS tháo chạy sau khi thua trận phía Khan Shaykhun và Jarjanaz.

Ahrar al-Sham(JTS) đã chiếm một loạt vị trí của HTS tại Bắc Hama và Idlib là Wadi al-Deef, Baarbo and Harsh al-Qasabyeh, Harsh al-Taweleh, Harsh Abden

Tồn tại hai hình thái giao tranh tại hai mặt trận chính. Tây Aleppo,trong các đô thị nhỏ lực lượng Nour al-Din al-Zenki (JTS) bị HTS đánh vỗ mặt, tháo chạy.

Nhưng tại Nam Idlib - Hama, sau khi mất Ariha, HTS tại đây cũng rút chạy hàng loạt, hàng trăm tên gia nhập JTS khiến các vị trí phòng thủ bị phá vỡ.

Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết  nhau? - Ảnh 3.

Bản đồ các vị trí giao tranh lớn của 2 phe trong ngày 22/2

Ngày 23/2: Chiến sự lan rộng, JTS chiếm các vị trí Ma'arrat Dibsah, Khan al-Sibel & Babilla trên trục nối Saraqib và Ma'rat nu'man .

HTS cũng tháo chạy khỏi cao nguyên Qanâfed & Zawiyah (bao gồm các làng Rami, Sarja, Marayan & Ablin)

HTS phản kích chiếm các làng Kafr Shalaya & Urum Al-Ijaz vài giờ sau đó.

JTS sau khi chiếm được các vị trí quanh Ma'rat al nu'man & Kafrumah, gần như ngay lập tức tiến chiếm Al Hamidiyah và Has.

Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết nhau? - Ảnh 4.

Giao tranh lớn giành quyền kiểm soát tại thành phố Kafranbel.

Ngày 24/2: Với việc trong hai ngày 22-23/2 HTS liên tục gánh chịu thất bại tại Nam Idlib, nhóm khủng bố Đảng Hồi Giáo Đông Turkestan (TIP) tuyên bố không tham gia vào những cuộc xung đột, chỉ phòng thủ với việc bị tấn công.

Tuy nhiên, trong thông cáo này TIP nhấn mạnh liên kết của TIP với HTS:

"HTS có vai trò quan trọng của cách mạng, TIP cảnh báo TIP sẽ không ngồi yên nếu các cuộc tấn công của JTS vào HTS mở rộng.

Và chỉ sau một ngày, ngày 25/2 TIP bắt đầu nổ súng vào JTS để chia lửa cho HTS.

Cựu lãnh đạo HTS (nhưng vẫn là cố vấn cao cấp - giáo sĩ Salafist) Abu Jabir al-Sheikh đã chính thức thể hiện quan điểm chống lại lập trường chiến đấu đến cùng của HTS và kêu gọi một lệnh ngừng bắn ngay lập tức giữa HTS và JTS.

Giáo sĩ này cũng kêu gọi một sự thống nhất bằng một liên minh để không biến phần còn lại của Idlib như tình trạng cát cứ tại Đông Ghouta.

Nhưng có lẽ những mâu thuẫn đã trở nên không thể xoá nhoà và không bao giờ có thể thiết lập một liên minh đối lập lớn như Islam Front (2013) hay Jaysh al-Fateh (2015) một lần nào nữa.

Ước tính cho tới ngày 24/2 đã có 250 chiến binh của cả hai phe tử trận, con số này rất khủng khiếp đối với lực lượng đối lập vì ngay cả trong những chiến dịch lớn như giải phóng Aleppo có không quân Nga hỗ trợ thì số lượng chiến binh tử trận chỉ dưới 200.

Ngày 25/2: Toàn bộ binh lực HTS từ các địa phương được ưu tiên di chuyển về thành phố thủ phủ tỉnh Idlib và Hazano.

Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết nhau? - Ảnh 5.

Bản đồ các phe phái giao tranh tại Idlib ngày 25/2

Ngày 26/2: có lẽ là ngày quyết định thắng thua, HTS gần như sụp đổ tại Tây Aleppo mặc dù trong vài ngày trước đó lấn lướt JTS.

Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết nhau? - Ảnh 6.

HTS tháo chạy khỏi ngoại vi Hazano bỏ lại xe cơ giới tự chế

Trò chơi vương quyền hay cuộc chiến một mất một còn ở Idlib, Syria: Khủng bố giết nhau? - Ảnh 7.

JTS kiểm soát hoàn toàn nơi nổ ra chiến tranh là Darat Izza chấm dứt mưu đồ tiêu diệt Zenki ở đây.

Tàn sát đẫm máu

Có thể nhận định trong cuộc tranh đoạt này JTS (Ahrar al-Sham và Nour al-Din al-Zenki) đã khôn ngoan và gần như để mặc khi chỉ tổ chức phản kích một hướng riêng nhưng vội vã rút lui khi hứng thương vong lớn tại Nam Idlib.

Thương vong chủ yếu rơi vào các nhóm FSA địa phương) HTS tiêu hao tại Ithyria-Khannaser trước và trong chiến dịch Abu Duhour. Khiến hàng trăm lính HTS thiệt mạng trong giao tranh với các lực lượng chính phủ và IS.

Thống kê các trận đánh về phía đông của đường sắt nối Aleppo-Hama có 300 chiến binh HTS đã thiệt mạng và khoảng 800 bị thương đã làm tê liệt khả năng chiến đấu của HTS.

Trong khi đó, JTS tham gia với chỉ 340 lính nhưng lực lượng này có lẽ chỉ chụp ảnh gần đường ra mặt trận & lái xe quay trở lại.

Tính đến thời điểm hiện tại thêm 4 nhóm nhỏ ly khai khỏi HTS đầu quân cho JTS còn trước đó có 12 nhóm đã tách ra khỏi HTS và tham gia JTS.

Trung bình một nhóm khoảng từ 30-50 lính, như vậy có khoảng 1.000 binh lực từ HTS bỏ sang JTS.

Có lẽ đối với JTS cuộc chiến đã được định đoạt nên nhóm này đưa ra thông báo truy nã 4 chỉ huy cấp cao HTS gồm Abu Mariya al-Qahtani, Abu al-Fateh al-Farghaly, Abu Mohammed al-Jolani và Abu al-Yaqhzan al-Masri với các tội danh bị cáo buộc là khủng bố, hình sự, giết người hàng loạt.

Không quân Nga hủy diệt kho vũ khí của HTS

Cải tiến vượt trội trên xe tăng T-90S Nga vừa bàn giao

Cải tiến vượt trội trên xe tăng T-90S Nga vừa bàn giao
Cải tiến vượt trội trên xe tăng T-90S Nga vừa bàn giao
Quân đội Iraq mới đây đã "khoe" các bức ảnh chụp những xe tăng chiến đấu chủ lực T-90S mà họ mới nhận từ Nga.

Nga và Iraq đã ký kết hợp đồng cung cấp 73 xe tăng chiến đấu chủ lực T-90S và bao gồm cả phiên bản xe tăng chỉ huy T-90SK trong năm 2017, đơn vị chịu trách nhiệm lắp ráp số chiến xa trên là Nhà máy UralVagonZavod nổi tiếng.

Vào cuối năm ngoái, kênh truyền hình Russia 24 của Nga đã cho phát sóng một phóng sự về quá trình sản xuất những chiếc xe tăng T-90 này, ấn tượng ban đầu là nó đã có một bộ giáp hông mới, cung cấp mức độ bảo vệ vượt trội nhờ sự bổ sung giáp phản ứng nổ Relikt và giáp lồng quanh diềm chắn xích, thay vì chỉ có 3 miếng thép gia cố đơn sơ như ở phiên bản cũ.

Cải tiến vượt trội trên xe tăng T-90S Nga vừa bàn giao - Ảnh 1.

Xe tăng T-90S nguyên bản có diềm chắn xích khá đơn sơ, mức độ bảo vệ trước đạn xuyên lõm và đạn xuyên động năng không tốt

Nhưng không chỉ có vậy, sau khi quá trình sản xuất hoàn thiện và bàn giao cho đối tác, trên các xe tăng chiến đấu chủ lực trên đã có thêm ít nhất 2 cải tiến đáng kể.

Đầu tiên là động cơ phụ trợ - APU được gắn phía sau đuôi, khí tài này không có trên cả phiên bản T-90A nội địa của Nga, thậm chí đến biến thể hiện đại hóa T-90MS cũng chưa chắc đã được tích hợp.

Cải tiến vượt trội trên xe tăng T-90S Nga vừa bàn giao - Ảnh 2.

Xe tăng T-90S của Quân đội Iraq với bộ giáp hông thế hệ mới và động cơ điện phụ trợ bổ sung

Động cơ điện phụ trợ - APU trên cho phép kíp lái vận hành các hệ thống điện tử (thậm chí cả máy điều hòa nhiệt độ) mà không cần phải khởi động động cơ chính, tác dụng lớn nhất chính là làm giảm tiêu hao nhiên liệu và tránh bộc lộ tín hiệu hồng ngoại trước các phương tiện trinh sát của đối phương, đặc biệt phát huy tác dụng khi xe đang "nằm rình mồi".

Khí tài trên chưa rõ được lắp đặt theo yêu cầu bổ sung của Quân đội Iraq hay là trang bị tiêu chuẩn cho lô T-90S/SK sản xuất mới, có điều là tình hình tài chính của Iraq gần đây không thực sự dư dả, cho nên khả năng thứ hai đang được nhắc tới nhiều hơn.

Cải tiến vượt trội trên xe tăng T-90S Nga vừa bàn giao - Ảnh 3.

Các xe tăng T-90S/SK sẽ giúp nâng cao vượt trội sức mạnh của Quân đội Iraq so với loại M1 Abrams của Mỹ vốn bị tiêu hao rất nhiều trong chiến trận

Bên cạnh đó, một cải tiến nhỏ khác nhưng cũng rất đáng ghi nhận chính là việc các kính ngắm của trưởng xe và pháo thủ đã có các tấm thép bảo vệ bên ngoài, giúp chúng an toàn trước sóng xung kích từ các vụ nổ hay mảnh đạn, đất đá văng vào gây hư hại. Các tấm thép này có thể đóng mở được nên không gây cản trở cho công tác bảo trì.

Thực tế chiến trường Syria cho thấy kính ngắm trưởng xe và 2 kính ngắm dành cho pháo thủ rất dễ bị tổn thương trong quá trình tác chiến, khi đó sức mạnh của xe sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thậm chí mất sức chiến đấu vì súng máy phòng không và pháo chính chẳng thể tác xạ chính xác nữa.

Có thể nói rằng ngoại trừ việc loại bỏ đèn nhiễu TShU-1-7 thuộc tổ hợp phòng vệ Shtora-1 do nó không thực sự phát huy tác dụng tại vùng khí hậu nóng thì phiên bản T-90S/SK Nga cung cấp cho Iraq chỉ thua kém một chút so với T-90MS hay T-90M sắp phục vụ trong Quân đội Nga.

Dây chuyền lắp ráp xe tăng T-90 cho Iraq tại Nhà máy UralVagonZavod

Vì sao Nga chưa mang bộ đôi tên lửa "sát thủ máy bay" Buk-M2 và Tor-M2 tới tử địa Syria?

Vì sao Nga chưa mang bộ đôi tên lửa
Vì sao Nga chưa mang bộ đôi tên lửa "sát thủ máy bay" Buk-M2 và Tor-M2 tới tử địa Syria?
Sự kiện Syria nóng lên là cơ hội tuyệt vời để các tổ hợp tên lửa phòng không hiện đại Buk-M2 và Tor-M2 của Nga thể hiện năng lực của mình tại Syria.

Gần đây, tình hình tại Syria ngày một nóng lên, đặc biệt là các mối nguy cơ đến từ trên không với hành động xâm phạm không phận Syria của các máy bay quân sự nước ngoài, đã đặt ra yêu cầu tăng cường khả năng phòng không của quốc gia Cận Đông này.

Đây có thể là cơ hội tuyệt vời để các tổ hợp tên lửa phòng không hiện đại Buk-M2 hay các biến thể nâng cấp mới hơn và Tor-M2 của Nga thể hiện năng lực của mình tại Syria, nhưng hiện tại chúng vẫn chưa có mặt tại đây. Moscow có lý do để không triển khai Buk-M2 hay Tor-M2 tại Syria.

Không cần thiết và ẩn chứa nhiều nguy cơ mất an toàn

Với năng lực tác chiến đã được chứng minh trên chiến trường, tổ hợp tên lửa phòng không Buk-M2 xứng đáng là một trong những vũ khí phòng không tầm trung hiệu quả hàng đầu thế giới với tỷ lệ đánh chặn mục tiêu thành công lên tới gần 90%.

Điều này cũng tương tự với tổ hợp phòng không lục quân tầm thấp Tor-M2. Tuy nhiên, chiến trường Syria lại không phải là "đất diễn" thích hợp cho chúng.

Thực tế, sau nhiều năm nội chiến, năng lực chiến đấu của hệ thống phòng không Syria không hề bị suy giảm nhiều. Quân đội Syria sở hữu lực lượng vũ khí phòng không đủ các tầm và tương đối hiện đại. Quân đội Syria cũng sở hữu tổ hợp Buk-M2, Pantsir-S1, cũng như nhiều tổ hợp phòng không tầm ngắn và tầm trung khác như Pechora, Kub, hay S-200.

Vì sao Nga chưa mang bộ đôi tên lửa sát thủ máy bay Buk-M2 và Tor-M2 tới tử địa Syria? - Ảnh 1.

Tổ hợp tên lửa phòng không Buk-M2 của Syria.

Chính vì thế, việc Nga nếu có triển khai thêm Buk-M2 hay Tor-M2 cũng không có nhiều ý nghĩa về mặt chiến lược-chiến thuật, thậm chí có thể gây cản trở hoạt động của các tổ hợp phòng không Syria khi phải dành không gian tác chiến cho chúng.

Mặt khác, các tổ hợp Buk-M2 hay Tor-M2 đều là các vũ khí phòng không lục quân tầm ngắn và trung. Chúng cần được triển khai gần mặt trận hoặc tại các vị trí dễ bị phiến quân tập kích.

Điều này ẩn chứa nhiều nguy cơ mất an toàn bởi không chỉ có mối nguy hiểm trên mặt đất mà còn từ trên không khi mà không ít lần các hệ thống phòng không Syria bị không quân nước ngoài tập kích.

Lấy gì có thể đảm bảo, các máy bay chiến đấu Israel hay liên quân quốc tế do Mỹ đứng đầu có thể phân biệt được đâu là tổ hợp tên lửa phòng không Buk của Nga, đâu là của Syria để tránh không kích nhầm. Điều này có thể gây thương vong, thiệt hại không đáng có cho lực lượng quân sự Nga tham chiến tại Syria.

Nếu việc triển khai các tổ hợp Buk-M2 hay Tor-M2 chỉ đơn thuần làm nhiệm vụ bảo vệ các căn cứ quân sự Nga tại Syria, thì đây là việc làm thừa thãi và tốn kém không cần thiết. Hiện tại, "Bộ đôi" S-400 và Pantsir-S1 đang làm rất tốt công tác của mình.

Với những lý do trên, việc các tổ hợp Buk-M2 hay Tor-M2 vắng mặt tại Syria là điều hoàn toàn hợp lý.

Vì sao Nga chưa mang bộ đôi tên lửa sát thủ máy bay Buk-M2 và Tor-M2 tới tử địa Syria? - Ảnh 2.

Tổ hợp pháo - tên lửa phòng không Pantsir-S1 của Syria.

"Bộ đôi" S-400 và Pantsir-S1 đã là đủ ở Syria?

Có thể thấy, trong suốt những năm nội chiến tại Syria, có rất ít hình ảnh về các tổ hợp vũ khí phòng không của Quân đội Syria rơi vào tay phiến quân.

Ngoài ra, năng lực phòng không của Syria cũng được chứng minh qua sự kiện bắn hạ máy bay trinh sát điện tử RF-4E của Thổ Nhĩ Kỳ hay gần đây nhất là sự kiện bắn hạ máy bay F-16I và ngăn chặn nhiều tên lửa hành trình phóng từ Israel. Điều này minh chứng rõ ràng, năng lực phòng không Syria không hề yếu kém.

Cái Quân đội Syria cần là chính là năng lực điều phối hoạt động của các đơn vị phòng không trong thời chiến; tăng cường năng lực phát hiện, cảnh báo sớm để ngăn chặn mục tiêu và quan trọng hơn là "người bảo đảm" để hệ thống phòng không Syria không bị tập kích quy mô lớn từ nước ngoài.

Việc Nga triển khai các tổ hợp tên lửa phòng không S-400 và Pantsir-S1 ngoài mục đích bảo vệ các căn cứ Nga tại Syria, thì có ý nghĩa rất lớn đối với hệ thống phòng không Syria.

Vì sao Nga chưa mang bộ đôi tên lửa sát thủ máy bay Buk-M2 và Tor-M2 tới tử địa Syria? - Ảnh 3.

"Bộ đôi" S-400 và Pantsir-S1 đã là đủ ở Syria?

Thực tế, tên lửa S-400 đã giúp bổ sung điểm khuyết về khả năng cảnh giới tầm xa, cũng như liên kết hệ thống phòng không Syria trong một mạng chỉ huy hợp nhất. Mặt khác, điều quan trọng hơn là "ô phòng không" của Nga đã cởi bỏ nguy cơ bị không kích quy mô lớn từ lực lượng nước ngoài để hệ thống phòng không Syria có thể tự do hoạt động.

Điều này được thể hiện rõ ràng ở thời điểm trước năm 2015 và sau đó, khi Syria mãnh mẽ đáp trả lại các hành động xâm phạm không phận của Thổ Nhĩ Kỳ và Israel.

Giới hạn đánh trả của phòng không Syria sẽ còn tiếp tục được củng cố với sự hỗ trợ của Nga, cũng như những thành công trên chiến trường của Quân đội Syria gần đây.

Như vậy, S-400 và Pantsir-S1 triển khai tại Syria đã hoàn thành tốt công việc của mình, mà không cần Nga phải triển khai thêm các tổ hợp phòng không Buk-M2 hay Tor-M2 tới quốc gia Cận Đông này.

Tổ hợp tên lửa phòng không Buk-M2 của Nga